
Trong những ngày mọi người hướng về đội ngũ thầy thuốc nhân kỷ niệm 71 năm Ngày Thầy thuốc Việt Nam (27/2) câu chuyện về những người khoác áo blouse trắng lại được nhắc đến với tất cả sự trân trọng. Ở nơi mà sự sống và cái chết nhiều khi chỉ cách nhau một nhịp tim, một thao tác chính xác, một quyết định kịp thời, có những con người vẫn bền bỉ "chiến đấu" mỗi ngày.
BSCKII. Nguyễn Thị Lan Hương – Phó Giám đốc Bệnh viện Thanh Nhàn là một trong những người như thế.
Hơn 20 năm trực tiếp làm chuyên môn, gần 10 năm đảm nhiệm công tác quản lý tại một bệnh viện hạng I của Thủ đô, nữ bác sĩ sinh năm 1972 vẫn vẹn nguyên ánh mắt xúc động khi nhắc về những đêm trực, những ca cấp cứu nghẹt thở và những khoảnh khắc sinh tử không thể nào quên.
Khi được hỏi điều gì đã đưa bà đến với ngành y, BS.Lan Hương không nói nhiều về lý tưởng lớn lao. Bà chỉ nhẹ nhàng: "Vì tôi tin rằng sức khỏe là điều quý giá nhất của con người. Và nếu có thể góp một phần nhỏ bé để bảo vệ điều quý giá ấy, đó đã là một niềm hạnh phúc".
Với bà, nghề y không chỉ là một nghề nghiệp. Đó là một lời cam kết. Cam kết với sự sống, cam kết với niềm tin của người bệnh, cam kết với chính lương tâm của người thầy thuốc.

Suốt hơn hai thập kỷ, bà đã đi qua đủ những cung bậc cảm xúc: hồi hộp, lo âu, căng thẳng, vỡ òa, thậm chí bất lực. Nhưng điều đọng lại sâu nhất không phải là những thành tích, những bằng khen, mà là ký ức về những đêm trực, nơi mà người bác sĩ thực sự đối diện với ranh giới mong manh giữa sống và chết.
"Có những ca bệnh tim đã ngừng đập. Phổi đã ngừng thở. Màn hình monitor chỉ là một đường thẳng lặng im. Lúc ấy, không còn thời gian để suy nghĩ nhiều. Cả kíp trực lao vào cuộc chiến thực sự với "tử thần"".
Giọng bà chậm lại khi kể về những lần cấp cứu ngừng tuần hoàn. Đôi tay người bác sĩ ép tim liên tục, từng nhịp, từng nhịp. Mồ hôi rơi ướt lưng áo. Không khí phòng cấp cứu đặc quánh sự căng thẳng, mỗi giây trôi qua dài như cả một đời người.
"Có khi chúng tôi ép tim hàng chục phút. Cảm giác đôi tay rã rời, lồng ngực bệnh nhân như chìm xuống theo từng nhịp ấn. Nhưng không ai được phép bỏ cuộc".
Rồi khoảnh khắc kỳ diệu cũng đến, một nhịp sóng nhỏ xíu xuất hiện trên màn hình. Một tiếng "tít" quen thuộc vang lên. Tim đã đập trở lại.
"Đó là giây phút mà người trong nghề mới hiểu hết giá trị. Khi nhìn thấy nhịp tim hồi sinh trên monitor, khi đôi tay không còn phải "nhún nhảy" trên lồng ngực bệnh nhân nữa, tôi thấy mình như vừa bước ra khỏi một trận chiến thực sự", BS.Lan Hương chia sẻ.
Bà mỉm cười, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm xúc động.

Không phải lúc nào cuộc chiến ấy cũng thắng lợi. Có những lần, dù đã làm tất cả, sự sống vẫn không thể giữ lại. Những lúc đó, người bác sĩ lặng lẽ bước ra ngoài, đối diện với ánh mắt chờ đợi của gia đình bệnh nhân. Đó là khoảnh khắc nặng nề nhất.
"Có những đêm về nhà, tôi không ngủ được. Hình ảnh người bệnh cứ ám ảnh. Nhưng sáng hôm sau, vẫn phải tiếp tục công việc, bởi còn rất nhiều người bệnh đang chờ", BS.Lan Hương nói.

Khi chuyển sang vai trò quản lý, áp lực với bác sĩ Lan Hương không hề giảm đi, thậm chí còn lớn hơn. Nếu như trước đây, bà chịu trách nhiệm trực tiếp với từng ca bệnh, thì nay trách nhiệm mở rộng ra toàn bộ hoạt động của bệnh viện, tới hàng trăm y bác sĩ và hàng nghìn người bệnh mỗi ngày.
Theo bà, nghề y trong bối cảnh hiện nay đứng trước những thách thức chưa từng có. Người bác sĩ không chỉ phải giữ vững y đức mà còn phải giỏi y thuật, thông y lý và làm chủ công nghệ. Chuyển đổi số trong y tế, hồ sơ bệnh án điện tử, các kỹ thuật cao, thiết bị hiện đại… tất cả đòi hỏi sự thích nghi không ngừng.
"Xã hội thay đổi rất nhanh. Người bệnh có nhiều kênh thông tin hơn, kỳ vọng cao hơn. Điều đó cũng là áp lực, nhưng là áp lực tích cực để chúng tôi hoàn thiện mình hơn mỗi ngày", BS.Lan Hương nói.
Tuy nhiên, thử thách lớn nhất với đội ngũ y bác sĩ tuyến đầu, đặc biệt tại một bệnh viện hạng I của Thủ đô, vẫn là sự dấn thân. Có những thời điểm khó khăn về thuốc men, vật tư, trang thiết bị. Có những giai đoạn quá tải bệnh nhân. Nhưng bệnh tật thì không chờ đợi.
"Người bệnh đến đây trong tình trạng nguy kịch, họ đặt trọn niềm tin vào chúng tôi. Dù điều kiện thế nào, người thầy thuốc vẫn phải tìm mọi cách để cứu chữa", BS.Lan Hương chia sẻ.
Trước câu hỏi: Có khi nào muốn dừng lại vì áp lực quá lớn?, bà lắc đầu.
"Chưa bao giờ. Kể cả khi đến tuổi nghỉ hưu, nếu còn đủ sức khỏe, tôi vẫn muốn tiếp tục đóng góp", bà nói.
Điều níu giữ bà ở lại không phải là vị trí quản lý hay danh xưng chuyên môn. Đó là cảm giác mình vẫn còn hữu ích.
"Mỗi khi người bệnh nắm tay tôi nói: "Cô là vị cứu tinh của tôi", hay "Trăm sự nhờ bác sĩ, nghìn sự nhờ bác sĩ", tôi thấy mọi vất vả đều xứng đáng", BS.Lan Hương chia sẻ.
Có những bệnh nhân sau khi hồi phục đã quay lại thăm, mang theo bó hoa nhỏ, hộp bánh giản dị. Có người chỉ đứng lặng hồi lâu rồi cúi đầu cảm ơn. Những điều giản đơn ấy lại là phần thưởng lớn nhất đối với người thầy thuốc.
Nếu phải gói gọn nghề y trong một câu, bác sĩ Lan Hương không ngần ngại chia sẻ rằng:

Sứ mệnh ấy không chỉ nằm trong những ca cấp cứu nghẹt thở, mà còn ở từng lời tư vấn nhẹ nhàng, từng ánh mắt động viên, từng quyết định thận trọng trước khi ký vào một y lệnh. Đó là sự kết hợp giữa trái tim nhân hậu và khối óc tỉnh táo.
Nhìn lại chặng đường đã qua, bà không nói về những thành tựu cá nhân. Bà nói về tập thể. Về những đồng nghiệp đã cùng mình thức trắng đêm, cùng căng thẳng trong vùng dịch, cùng chia sẻ nỗi buồn khi không giữ được người bệnh.
"Không ai có thể chiến đấu một mình. Mỗi nhịp tim hồi sinh là công sức của cả một kíp trực", BS.Lan Hương chia sẻ thêm.
Giữa nhịp sống hiện đại nhiều biến động, câu chuyện của nữ bác sĩ tại Bệnh viện Thanh Nhàn như một lời nhắc nhở lặng lẽ về giá trị của sự tận tụy. Ở đâu đó trong những căn phòng cấp cứu sáng đèn suốt đêm, vẫn có những con người đang âm thầm đối diện với "tử thần" chỉ để giữ lại thêm một cơ hội sống cho người khác.

THỰC HIỆN: HOÀNG BÍCH
THIẾT KẾ: HOÀNG NHUNG
NGUOIDUATIN.VN | Thứ Sáu , 27/2/2026 | 8:00








