
Sếp trẻ có năng lực nhưng cũng có khi gặp khó với cộng sự nhiều tuổi hơn - Ảnh minh họa
Quyết định bổ nhiệm được gửi qua email nội bộ vào một buổi chiều giữa tuần. Không lễ công bố, không tràng pháo tay hay những lời chúc mừng rộn ràng, chỉ là một dòng thông báo ngắn gọn: Huy (28 tuổi) chính thức đảm nhiệm vị trí trưởng phòng.
Trong căn phòng gần 15 người ấy, Huy là người trẻ nhất.
Quyền hạn có sẵn, sự thừa nhận cần thời gian
Ngày hôm sau đi làm, mọi thứ dường như không đổi: bàn ghế, máy tính, những gương mặt quen thuộc nhưng với Huy, cảm giác đã khác. Cách xưng hô trong email, ánh nhìn trong các cuộc trao đổi, cả những khoảng lặng ngắn trong phòng họp… đều mang theo một sự điều chỉnh rất nhẹ, đủ để người trong cuộc nhận ra mình đang bước sang một vai trò mới.
Một chị nhân viên có thâm niên thẳng thắn chia sẻ: "Không phải không tôn trọng sếp trẻ, chỉ là cần thời gian để quen với việc vai trò đã đảo chiều".
Sự lúng túng ấy khiến nhiều người chọn cách làm việc an toàn, hoàn thành đúng phần việc được giao, hạn chế thể hiện ý kiến cá nhân.
Không phải vì thiếu trách nhiệm, mà vì sợ vượt quá ranh giới trong một trật tự cũ đã thật sự quen thuộc với nhiều người.
Làm trưởng phòng khi là người nhỏ tuổi nhất đồng nghĩa với việc Huy phải chịu áp lực từ cả hai đầu.
Một bên là cấp trên với yêu cầu về tiến độ, hiệu quả, chỉ tiêu. Bên còn lại là nhân viên với kỳ vọng về sự thấu hiểu, công bằng và tôn trọng.
Có những ngày, Huy dành nhiều thời gian để giải thích hơn là làm chuyên môn: giải thích với cấp trên vì sao tiến độ chậm do nhân sự quá tải và giải thích với nhân viên vì sao yêu cầu mới là điều bắt buộc.
Ở vị trí đó, nhiều người trẻ thừa nhận họ không còn nhiều không gian để mệt mỏi. Họ không thể than thở với nhân viên, cũng khó chia sẻ thẳng thắn với cấp trên. Sự cô đơn của người quản lý trẻ thường nằm ở khoảng trống này.
Theo thời gian, không khí trong phòng Huy dần thay đổi, sự thay đổi không đến từ những quyết định lớn, mà từ những lựa chọn rất đời thường.
Huy chủ động nhận trách nhiệm khi dự án gặp trục trặc. Anh ghi nhận đóng góp của từng người trong các cuộc họp, đặc biệt là ý kiến của những nhân viên có nhiều kinh nghiệm. Khi có vấn đề phát sinh, anh chọn trao đổi riêng, thay vì nhắc nhở trước tập thể.
Dần dần, sự dè dặt ban đầu được thay bằng những cuộc trao đổi thẳng thắn hơn. Tuổi tác không biến mất, nhưng không còn là yếu tố chi phối các mối quan hệ trong phòng.
Người trẻ làm sếp, xu hướng không thể đảo ngược
Câu chuyện của Huy phản ánh một thực tế ngày càng phổ biến: doanh nghiệp hiện đại ưu tiên năng lực và hiệu quả hơn thâm niên. Điều này mở ra cơ hội cho người trẻ, nhưng cũng đặt ra thách thức lớn về quản trị con người.
Khi người trẻ làm sếp, câu hỏi không chỉ là họ có đủ giỏi hay không, mà là tổ chức đã chuẩn bị đến đâu cho sự thay đổi ấy. Nếu thiếu đối thoại và nền tảng văn hóa phù hợp, khoảng cách tuổi tác rất dễ trở thành rào cản vô hình.
Ngược lại, khi người trẻ đủ khiêm nhường và người đi trước đủ cởi mở, sự khác biệt ấy có thể trở thành lợi thế, nơi kinh nghiệm và tư duy mới bổ trợ cho nhau.
Làm trưởng phòng trẻ không phải là câu chuyện thắng, thua hay đúng, sai. Đó là một quá trình học hỏi liên tục, không chỉ về công việc mà còn về con người.
Trong phòng làm việc hiện đại, nơi tuổi tác không còn là thước đo duy nhất, sự tôn trọng cần được xây dựng lại mỗi ngày bằng năng lực, trách nhiệm và cách đối xử với nhau. Khi điều đó đủ vững, việc người trẻ ngồi vào ghế quản lý sẽ không còn là điều gây tranh cãi, mà chỉ là một lát cắt rất bình thường của đời sống công sở hôm nay.








