Khu tập thể cũ Hà Nội - giấc mơ thời nghèo khó - Kỳ 4: Tuổi thơ giữa những khoảng sân chung
26/02/2026 16:05
Buổi chiều cuối tuần, sân chung giữa hai dãy nhà cũ ở khu tập thể Kim Liên gần như vắng vẻ. Một nhóm trẻ con đá cầu, vài bé gái ngồi trên bậc thềm ăn chè và trò chuyện.
Nhiều sân chung ở khu tập thể cũ Hà Nội đã không còn là nơi vui đùa của bọn trẻ vì bị làm chỗ để xe, cơi nới - Ảnh: Peter Steinhauer
Không ai leo cây, không ai đuổi bắt nhau đến khản cổ như những đứa trẻ từng sống ở đây nửa thế kỷ trước.
Đá cầu, nhảy dây, bắn bi, trốn tìm...
"Bọn trẻ hiền lành hơn chúng tôi ngày xưa - bà Vũ Thu Hà, một cư dân lâu năm, nói khi đang nhặt rau bên cửa sổ - Không phải vì chúng ngoan hơn, mà vì chẳng còn chỗ để nghịch ngợm".
Những khoảng sân rộng từng là trung tâm của đời sống trẻ em khu
Nhóm trẻ ở khu tập thể Nam Đồng chơi bóng ở sân chung giữa khu A6 và A8 hiện nay - Ảnh: TÂM LÊ
Một nền giáo dục bắt đầu từ căn phòng 20m2
Trong các khu tập thể, việc học được coi là nhiệm vụ trung tâm của trẻ con. Hầu hết gia đình đều có bố mẹ là cán bộ, giáo viên, kỹ sư, công nhân kỹ thuật - những người tin vào giáo dục như con đường duy nhất để tiến lên.
Chuyển vào Kim Liên năm 1962 khi mới 9 tuổi, nhà văn Vũ Công Chiến nhớ tất cả bạn bè cùng lứa đều đi học. Trong căn phòng khoảng 25m2, chiếc bàn làm việc của người bố trở thành bàn học chung cho cả gia đình. Sách vở, quần áo được dùng lại qua nhiều thế hệ anh chị em.
Ở khu B Kim Liên, cư dân đến từ nhiều cơ quan nhà nước: đường sắt, ngoại thương, công nghiệp nhẹ, giáo dục, ngân hàng, ngoại giao, báo chí. Khu tập thể là một bản đồ thu nhỏ của bộ máy nhà nước thời bao cấp.
Căn hộ nhỏ buộc gia đình phải sáng tạo trong cách sống. Bà Bùi Thị Kim Nga nhớ rằng chỉ trong hơn 20m2, họ vẫn có phòng khách, bàn ăn, bàn học, tủ quần áo, tủ sách, sau này thêm tủ lạnh khi cơi nới. Mỗi vật dụng đều mang tính đa năng, mỗi mét vuông đều có lịch sử.
Bà Phạm Minh Trang nhớ khung cửa sổ nơi bà ngồi một mình khi mới 6 tuổi nhìn mẹ đạp xe đi làm sau bữa trưa vội vàng. Cô bé vừa khóc vừa tập đánh vần, ngắm bầu trời chờ mẹ trở về. Cửa sổ nhỏ ấy trở thành khung hình cho cả tuổi thơ.
Ở Giảng Võ, bà Nguyễn Phương Nga kể rằng bàn ăn tối cũng là bàn học cho trẻ hàng xóm đến học thêm. Khi trẻ học, tiếng tivi phải giảm xuống mức thấp nhất. Những hy sinh nhỏ bé ấy tạo nên một nền văn hóa học tập đặc thù của khu tập thể
Ban công là một biểu tượng khác của tuổi thơ tập thể. Bà Lê Mỹ Hà, từng sống ở Ngọc Khánh, nhớ ban công nơi bố trồng hoa giấy, hoa nhài và nuôi chim. Bàn học đặt cạnh cửa sổ, nơi bà viết đơn xin vào Trường Hà Nội - Amsterdam, cảm thấy đó là một sự kiện trọng đại trong đời.
Những cửa sổ và ban công ấy không chỉ là không gian kiến trúc. Chúng là ranh giới giữa đời sống tập thể và thế giới riêng, nơi trẻ em lần đầu hình dung về tương lai ngoài những khối bê tông
Ngoài chương trình học chính quy, khu tập thể còn là một trường học xã hội. Ông Chiến nói rằng trẻ con học cách chia sẻ, chào hỏi, giúp đỡ người khác. Không ai khóa cửa, đồ đạc hiếm khi mất. Cộng đồng nhỏ bé ấy vận hành bằng niềm tin và sự giám sát lẫn nhau.
Cầu thang của một dãy nhà có thể có 32 hộ và hầu như hộ nào cũng có trẻ đi học. Anh chị lớn vừa học vừa phụ giúp gia đình, từ xách nước đến mua thực phẩm. Khu tập thể không chỉ là nơi ở mà là một hệ sinh thái xã hội, nơi các giá trị được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Nhiều người lớn lên trong khu tập thể sau này trở thành giáo sư, bác sĩ, kỹ sư, nhà khoa học, nhà văn, nhà báo, sĩ quan quân đội. Một số định cư ở nước ngoài. Nhưng khi trở về Hà Nội, họ tìm lại khu tập thể như một điểm neo ký ức. Ở đó họ thấy lại chính mình trong những đứa trẻ đang đá cầu dưới sân, dù sân đã nhỏ hơn và thế giới đã khác.
Ngày nay khu tập thể đang biến đổi nhanh chóng. Cơi nới, phá dỡ, tái thiết đô thị làm mờ đi cấu trúc ban đầu. Nhưng ký ức của những người từng sống ở đó vẫn tồn tại như một lớp trầm tích đô thị.
Những câu chuyện về trò chơi, bàn học chung, khung cửa sổ, hàng phượng không chỉ là hoài niệm cá nhân. Chúng là lịch sử xã hội của một TP từng tin rằng cộng đồng có thể được thiết kế bằng kiến trúc và chính sách.
Tuổi thơ ở khu lắp ghép được đúc bằng bê tông nhưng ký ức về nó mềm hơn bất kỳ vật liệu nào.
Nó tồn tại trong cách những người già gọi nhau là "lũ trẻ", trong cách họ trở về thăm ban công cũ và trong cách họ kể lại rằng giữa những căn phòng chật hẹp, họ từng có một thế giới rộng lớn đến vô hạn...
***************
Từ bách hóa thời bao cấp đến quán cà phê trên tầng cao, các khu tập thể cũ tìm thấy vai trò mới trong những hàng quán nhỏ, nơi quá khứ và hiện tại buộc phải chung sống.
>> Kỳ tới: Hàng quán nơi bạc màu thời gian
Khu tập thể cũ Hà Nội - giấc mơ thời nghèo khó - Kỳ 3: Đám cưới thời không có phòng tân hôn
Từng có chuyện hai năm sau ngày cưới, đôi vợ chồng son vẫn chưa thể có con vì phòng tân hôn có cả ông bà, bố mẹ và các em ngủ chung trong một căn tập thể diện tích chỉ 20-25m2.
Khá nhiều người dân TPHCM ngỡ ngàng khi đến tiệm vàng trong ngày Vía Thần tài. Khác với suy nghĩ sẽ phải chen chúc, xếp hàng hàng giờ mà vẫn không mua được, hầu hết khách đến đều dễ dàng mua được vàng may mắn, không phải chờ đợi lâu.
Các loại rau quả với dư lượng hóa chất vượt mức cho phép là tác nhân ảnh hưởng đến sức khỏe của người tiêu dùng. Bỏ túi mẹo hay sau để chọn thực phẩm an toàn cho sức khỏe cả nhà.
Thủ tướng lưu ý, cách làm phải thực chất hơn, lấy mục tiêu làm định hướng, lấy sản phẩm làm thước đo; chuyển từ tư duy nhiệm vụ sang tư duy kết quả, từ "làm nhiều" sang "làm đúng, làm trúng", làm đến nơi đến chốn, làm đến cùng.
Nữ du khách người Mỹ tố bị tài xế xe ôm "chặt chém" số tiền 1 triệu đồng cho quãng đường 7 km từ đường Nguyễn Văn Huyên (phường Nghĩa Đô) lên phố cổ Hoàn Kiếm.